
Một phụ huynh trìu mến xoa đầu con khi đón con tan trường - Ảnh minh họa: DUYÊN PHAN
Chúng ta, những người làm cha làm mẹ, thường quá nôn nóng muốn biết đứa trẻ của mình đã "thu hoạch" được những kiến thức gì sau một ngày rời vòng tay gia đình.
Nhưng có khi nào chúng ta dừng lại một nhịp để nhận ra điều con muốn sẻ chia đầu tiên khi vừa bước qua cánh cổng ấy không phải là những con chữ hay bài học mới, mà là những cảm xúc đã chất chứa suốt cả một ngày dài?
"Xã hội" đầu tiên của con
Tuổi mầm non - từ 3 đến 5 tuổi - là giai đoạn thế giới của trẻ được dệt nên bằng những sợi tơ cảm xúc nhiều hơn là những tư duy logic. Trường mầm non là xã hội đầu tiên của con. Ở đó, mỗi ngày đều có những niềm vui, những nỗi buồn và cả những "cơn bão" rất nhỏ mà người lớn đôi khi vô tình bỏ qua.
Có lần, một bé trai vừa ngồi lên xe đã vội vàng kể với mẹ rằng hôm nay bạn giành mất món đồ chơi mà con đang chơi. Với người lớn, đó chỉ là chuyện rất nhỏ, có thể vài phút sau sẽ chẳng còn ai nhớ đến.
Nhưng với đứa trẻ bốn tuổi, đó lại là nỗi buồn lớn. Con thấy ấm ức vì chưa kịp chơi xong, thấy tủi thân vì nghĩ bạn không thích mình, thậm chí còn lo lắng không biết ngày mai bạn có còn chơi cùng mình nữa hay không.
Điều con cần lúc ấy không phải là lời gạt đi: "Có vậy thôi mà cũng khóc", cũng không phải một bài học về việc phải nhường nhịn ngay lập tức. Điều con cần trước hết là người chịu lắng nghe để con được nói hết những điều đang chất chứa trong lòng.
Có lẽ, điều trẻ cần nhất sau một ngày đến lớp không phải là cuộc "kiểm tra" xem con học được bao nhiêu, mà là cảm giác được yêu thương và thấu hiểu.
Cái ôm thật chặt và câu hỏi dịu dàng của cha mẹ
Một cái ôm thật chặt, một ánh mắt dịu dàng cùng câu hỏi: "Hôm nay con có vui không?" hay "Có điều gì khiến con muốn kể với mẹ không?"... đôi khi lại là chìa khóa mở ra cả thế giới tuổi thơ.
Khi những cảm xúc được gọi tên và xoa dịu, đứa trẻ sẽ tự nhiên kể về những bài thơ mới, những bức tranh vừa vẽ, những bài hát vừa học hay những điều thú vị con khám phá được trong ngày.
Giáo dục mầm non, không phải là cuộc chạy đua xem trẻ biết được bao nhiêu chữ cái hay con số, mà là hành trình nuôi dưỡng một tâm hồn khỏe mạnh, biết yêu thương và cảm nhận hạnh phúc.
Trước khi mong con trở thành một đứa trẻ giỏi giang, hãy giúp con trở thành một đứa trẻ hạnh phúc. Bởi một đứa trẻ hạnh phúc sẽ luôn có khát khao học hỏi và lớn lên bằng tất cả sự tự tin, yêu thương.
Khi cha mẹ cúi xuống ngang tầm mắt, ôm con vào lòng và mỉm cười hỏi: "Hôm nay của con thế nào?". Biết đâu, điều bạn nhận lại sẽ không chỉ là câu trả lời của một đứa trẻ mà còn là cả thế giới tuổi thơ đang chờ được lắng nghe.
Thực tế trong giáo dục mầm non cho thấy khi cảm xúc của trẻ được đón nhận và tôn trọng, các con sẽ cởi mở hơn trong việc chia sẻ những gì đã diễn ra ở trường.
Chỉ sau khi kể hết câu chuyện về món đồ chơi bị giành mất, cậu bé mới hào hứng khoe với mẹ rằng hôm nay mình được cô giáo khen vì biết tự cất ghế sau giờ ăn, được cả lớp vỗ tay khi mạnh dạn trả lời câu hỏi và còn được bạn chia cho một miếng bánh vào giờ xế.
Hóa ra, khi trái tim được lắng nghe, những bài học của con cũng tự nhiên được mở ra.





